[Review] Lang Gia Bảng

0

Gần đây mình có xem Lang Gia Bảng. Cũng khá là lâu rồi mình không xem phim bộ, một là không hiểu tại sao mình hết hứng thú với phim bộ Hàn Quốc, tv series của US UK thì xem đi xem lại Vượt Ngục – không có hứng thú nào khác, phim Trung Quốc thì nói thật là sau vài phim ta yêu ngươi – ngươi không yêu ta sau thì ngươi yêu ta – ta lại cố không yêu ngươi mắc mệt lắm.

Nói về Lang Gia Bảng thì có lẽ phải nói về phim lẫn truyện.

Truyện Lang Gia Bảng trước nhé. Lang Gia Bảng này, tác giả là Hải Yến. Vâng, có thể các bạn đang hỏi Hải Yến là ai vậy??? Thì xin trả lời Hải Yến là bút danh khác của Phong Duy – người cũng có khá khá tác phẩm đam mỹ làm mưa làm gió trong chốn giang hồ.

Có lẽ vì là tác giả 2 tay 2 bút nên Lang Gia Bảng có thể nói là một bộ chính kịch nhưng gian tình bay ngập trời. Bạn thích couple cứ ship couple đó kiểu gì cũng có hint. Ngoài ra, Lang Gia Bảng cũng thêm 1 phần đại khí hào sảng hơn hẳn những bộ truyện tình cảm chia thành mấy tuyến, cũng hơn hẳn mấy cái vụ ta yêu ngươi – ngươi không yêu ta  hầm bà lằng, rồi cũng nhiều hơn 1 phần tình cảm so với những bộ tranh đoạt giang hồ – thăng cấp lưu của nam giới. Tình cảm yêu đương nam nữ trong Lang Nha Bảng được đề cập không nhiều, nhưng nó chất, vì không đơn thuần là tình yêu, còn có nhiều tình nghĩa. Thật sự rất xúc động đó.

Lang Nha Bảng vì là một bộ chính kịch nên khá là dài. Mình đọc khúc đầu phi rất nhanh vì mình cũng không phải là đứa thích đọc mưu quyền đấu đá tranh thiên hạ. Nhưng cuốn cuối của Lang Gia Bảng – tên là Tình Nghĩa Thiên Thu, đọc cuốn này mới thấy bút lực của Hải Yến nguy hiểm đến cỡ nào trong những đoạn miêu tả cảm tình của nhân vật. Hầu hết người đọc đều nói là đọc Lang Gia Bảng phải rơi nước mắt, mình không biết người khác thế nào nhưng mình khóc thật khi đọc cuốn này.

Có rất nhiều bộ truyện ngược tâm phải nói là tác giả dùng vô số từ ngữ và tình tiết để làm bộ truyện nó đau khổ và dằn vặt độc giả với những lý do khá là ngớ ngẩn, khiến độc giả phải đập bàn đập ghế. Lang Gia Bảng không như vậy. Trong Lang Gia Bảng, Hải Yến miêu tả về nỗi đau của Mai Trường Tô và những kẻ khác rất ít, chỉ trong vài câu chữ nhưng khiến người đọc đau thấu tâm can, tất cả chỉ gói trong bốn chữ ” Thân Bất Do Kỷ”.

Thật ra trong giai đoạn ít bộ đam mỹ nào kiến các bạn phải nhảy hố thì Lang Gia Bảng là một lựa chọn rất rất ổn.

Phim Lang Gia Bảng. Nói đến phim Lang Gia Bảng thì phải nói đến dàn diễn viên quá đỉnh trong bối cảnh Cbiz ra 10 phim thì đến 8 phim bị ném đá tơi bời về khoản casting. Kể cũng khá là khó khăn vì đa số là chuyển thể từ tiểu thuyết, mà từ tiểu thuyết thì trong lòng mỗi người có những hình tượng khác nhau. Nhưng dàn diễn viên Lang Gia Bảng thì đúng là quá tuyệt vời. Tạm thời bỏ qua dàn diễn viên chính vì giờ các anh ay cũng bay như diều gặp gió, dàn diễn viên phụ của Lang Gia Bảng cũng vô cùng tuyệt vời, diễn rất tốt. Tiếp theo là tạo hình, quần áo tóc tai rất ổn, ngoại trừ Lận Thần của Cận Đông ( chắc anh có thù gì với tổ tạo hình rồi). Phim phân cảnh đôi khi còn hơi không hợp lý lắm nhưng vẫn khá ok. Đọc truyện rơi nước mắt đương nhiên coi phim cũng phải chuẩn bị sẵn cuộn khăn giấy. Haizzz

So sánh phim và truyện:

Phim Lang Gia Bảng không giữ theo nguyên tác khá nhiều chi tiết nhưng vẫn rất mượt không hề bị khiên cưỡng. Đồng thời cũng giữ lại nhiều phân cảnh y -hệt- trong-truyện để độc giả khi coi phim vẫn thấy vui vẻ vì ” Mai Trường Tô như từ trong truyện bước ra.”

Mình chỉ tiếc có 1 đoạn trong truyện đó là khi Cảnh Diễm phát hiện ra Mai Trường Tô là Lâm Thù. Cảnh đó trong truyện quả thật rất hay, tiếc là vào phim đã bị sửa ( trong phim bù lại bởi diễn xuất của Vương Khải – mình coi phim vẫn khóc )

Thôi coi như xong bài review nham nhở này – hôm nào sẽ viết 1 bài cảm nhận cho nó văn hoa hơn nha :3

Trong giai đoạn đói kém này thì bộ này cả truyện lẫn phim đều được cực lực đề cử.

[Review] Tâm Hữu Lăng Hi – Qifu A

Trước đây, mình mới đọc 1 bộ của Qifu A là [ Khi Cà Chớn gặp Cà Chua] bản ở nhà bạn Há Cả Di Động. Trước đây là từ năm 2009. Ấn tượng của Qifu A trong mình là dở hơi bỏ mie =))) Văn đọc rất hài, chắc tác giả sức tưởng tưởng vĩ đại phong phú mới cho ra mấy câu thoại kiểu vậy, và mấy cái tình tiết hâm dở kiểu vậy. Sau đó thì không đọc thêm bộ nào của Qifu A nữa.

Hôm nọ có 1 bộ nhảy ra newfeed trên wattpad : ” Tâm Hữu Lăng Hi” – tạm dịch là ” Trong lòng có Lăng Hi” đi. Mình thấy nó cũng ngắn nên mới lôi về đọc. Quả thật là Qifu A sau ngần ấy năm, đao càng mài càng sắc. Cá nhân mình thì nhận thấy hay hơn hẳn Khi Cà Chớn gặp Cà Chua năm xưa.

Chuyện kể về một tiểu ca vương đã ra mắt được 10 năm, flop đến mức đi ra đường chẳng ai nhận ra và một nam diễn viên phái thần tượng đang lên như diều gặp gió.

Lúc đầu khi mới đọc, mình cứ nghĩ Lăng Hi sẽ dựa vào An Thụy Phong, rồi bàn tay vàng mở rộng, bug chết cả giới showbiz, đi lên bảo tọa – nhân sinh người thắng. Nhưng đúng là đời mình chỉ ngồi viết rì-viu thôi. Tiểu ca vương flop đến mức thành người qua đường trong giới showbiz, nhưng vẫn không bỏ đi tín ngưỡng âm nhạc của mình. Tiểu ca vương vẫn trở thành nhân sinh người thắng – theo 1 con đường khác.

Mình thật sự rất rất thích tính cách bạn Lăng Hi. Con người 10 năm lăn lộn trong showbiz vẫn giữ được tín ngưỡng âm nhạc của riêng mình, vẫn cố gắng phấn đấu. Rồi Lăng Hi quyết tâm rời khỏi giới giải trí để giữ gìn tín ngưỡng ấy. Một Lăng Hi thiên chân như thế, một Lăng Hi trưởng thành như thế.

Rồi tình cảm của hai bạn trong truyện cũng dễ thương chết đi được. Yêu nhau, thương nhau, ủng hộ nhau, tất cả đến rất tự nhiên. Tình cảm huynh đệ, bằng hữu cũng cực dễ thương luôn.

Có một điều vẫn không đổi trong truyện của Qifu A đó là khi đọc truyện người ta cứ phải ôm lấy cái gì đó rồi lăn đi lăn lại để gào thét ” Cute quá!!!! Moe quá!!!!!!”

Cực lực đề cử bộ này nhé :3 ( dù bài review này viết cũng không được đầy đủ và đúng chất re-view lắm vì mình vẫn đang ngập trong đau khổ sau khi đọc xong Lang Nha Bảng )

[Re-view] Ma vương nan dưỡng – Mạn Không

Tên truyện: Ma vương nan dưỡng – Ma vương khó nuôi

Tác giả: Mạn Không

Tích phân: 33369280

Đây là một bộ đam mỹ xuyên không đến thế giới võ hiệp. Ý tưởng không hề mới lạ. Thụ là trạch nam, thanh niên tốt của thời đại mới gặp công là ma vương – kẻ được nuôi để trở thành vũ khí giết người từ khi mới sinh ra.

Nội dung thì có thể dùng 4 chữ để miêu tả ” tinh phong huyết vũ” cả theo nghĩa đen và nghĩa bóng. Quá trình làm quen không có gì đặc biệt, quá trình cưa cẩm càng không có gì đặc biệt, nếu chưa nói là độc giả bị máu chó dội ướt cả đầu. Thì hẳn là như thế, 1 kẻ là thanh niên tốt của thời đại mới và 1 kẻ phản xã hội – phản nhân loại của thời đại cũ, làm gì có tiếng nói chung?

Bộ này với tích phân nhàng nhàng, đọc giải trí thì cũng được, để ca ngợi thì chưa đến mức. Chưa nói đến việc, mình phải tua qua khá nhiều đoạn máu me kinh khiếp … (Có thể là do mình non gan quá, vì truyện kinh dị không phải gu của mình )

Nhưng cái kết của bộ truyện này lại được viết hết sức tuyệt vời và xứng đáng để một đứa dạo này lười viết lách như mình phải ngồi gõ tách tách để review cho nó. Gu của mình là gì, nếu bạn viết truyện theo phái hiện thực nó phải rất rất thực, thật như thể người ta đọc mà thấy bản thân mình trong đó, hay thấy người quen của họ trong đó, câu chuyện phải vừa chân thật, nhưng phải hấp dẫn, không thể nhạt toẹt được. Kỳ thật cuộc đời của ai cũng thú vị, vì họ không biết cách diễn đạt ra văn chương nên mới cảm thấy đời mình nhạt toẹt không có gì để kể ra thôi. Trường phái thứ 2, viết truyện ảo, đã ảo thì phải ảo tung chảo, ảo tung chảo như Harry Potter ấy, xây dựng 1 thế giới ảo tinh tế và diệu kỳ để người ta tưởng nó có thật.

Bộ Ma Vương Khó nuôi này có lẽ còn sạn trong tình tiết cũng như tuyến nhân vật nhưng rõ ràng khi đọc sẽ cảm thấy tác giả thật sự có sự tiến bộ, càng ngày càng bỏ nhiều tình cảm cho câu chuyện khiến nó sống động hơn rất nhiều ( hay là do mình càng đọc càng thích nên tưởng như thế?)

Lại phải một lần nữa ca ngợi cái kết của nó, thật ra cũng dễ đoán thôi, mà cái cách mà tác giả diễn tả tình yêu của họ ngọt ngào đến không tưởng. Thở dài. Cái kết vừa có chút bi thương, vừa ngọt ngào như thế thật khiến người đọc phải gào thét [ Tác giả!!! Vì sao không viết thêm phiên ngoại?????]

Thôi thì ở cái đoạn thời gian truyện hay thì hố, truyện không hố thì …Kiếm được một bộ đã lấp xong hố mà ổn cũng hơi khó, mọi người cứ đọc thử đi nhé :)

Văn Quyến

20754896_images1450084_quyen

Nếu bạn thuộc về thế hệ 8X, đầu 9x, thì con người này có lẽ gắn liền với rất nhiều kỷ niệm.

Tôi không phải là một fan bóng đá. Nhưng từ nhỏ tôi xem bóng đá với bố suốt, từ thời Hồng Sơn – Huỳnh Đức… Tôi thích Thể Công, vì sao? Đội toàn các chú tên hay lại còn ở trong đội quốc gia nữa.

Bóng đá nước ngoài, đội nào có cầu thủ đẹp trai hơn thì tôi cổ vũ cho đội đó. Chả thế mà tôi toàn cổ vũ cho Hà Lan với cả Ý .

Seagame 22 rồi Seagame 23, 2 mùa đưa lại cho tôi và nhiều người khác dấu ấn đặc biệt.

Tự hào, hi vọng, nhiệt huyết…

Bạn có hiểu cái cảm giác khi bạn hô ” Vàoooooo” và nghe được những tiếng hô y hệt từ tất cả những nhà xung quanh không? Rồi ngày hôm sau khi gặp nhau, chủ đề sẽ là hôm qua gay cấn thế nào, hồi hộp ra sao, sướng không ngủ nổi. Có lẽ bây giờ, thật khó để có thể có một trận bóng khiến cho cả gia đình từ ông bà nội đến đứa cháu cùng xem, rồi còn cầm chai nọ, nắp xoong gõ loạn xì ngầu lên.

Tôi chẳng thể nhớ nổi chính xác nó như thế nào. Chỉ là năm ấy, tôi có gọi điện cho Cừu kiểu ” Alo, thắng rồi cậu ơi, đi ăn mừng bla bla…” sau đó thậm chí còn nghẽn mạng, Cừu nhắn tin cho tôi, ở nhà đừng ra ngoài, cậu ấy đang ở ngoài đường nhưng không về đón tôi được vì cả thành phố lao ra đường ăn mừng. Tôi nghe qua điện thoại mọi người hát ” Việt Nam, Hồ Chí Minh…”, ” Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng…”

Có lẽ hi vọng càng nhiều, thất vọng càng nhiều. Ngay khi chưa có kết quả điều tra của công an, những người hâm mộ năm đó cũng đã hiểu. Tôi vẫn còn nhớ cái cảm giác uất ức, tức giận đó. Nếu hồi ấy có trang như haivl bây giờ thì có lẽ những cầu thủ bán độ đã chết ngập trong nước bọt. Năm đó, mọi người hô hào xử bắn, chung thân…

Sau nhiều năm, mọi người nhìn lại, cảm thông nhiều hơn, nuối tiếc nhiều hơn, tha thứ nhiều hơn.

Mọi người bắt đầu nghĩ về năm đó, nếu liên đoàn để ý hơn đến cầu thủ thì có lẽ mấy chục triệu đã không dễ dàng biến người hùng thành tội thần.

Mọi chuyện rồi cũng đã qua nhưng sẽ không bao giờ tìm lại nụ cười đó, nhiệt huyết đó.

http://www.youtube.com/watch?v=WqrlxELtj5o

Cô đơn là gì khi không trẻ nữa?

Người ta hay nói ” Cô đơn là tài sản của tuổi trẻ.” Vậy cô đơn là gì của tuổi già?

Bao lâu là già, thế nào là trẻ?

Suốt những năm của tuổi mười tám đôi mươi, tôi gần như ngập trong cái gọi là cô đơn, ngoài thời gian học và làm việc thì những gì một người ” cô đơn” hay làm tôi đều trải qua cả, đọc sách, ngủ vùi, đi ăn một mình, đi chơi một mình, lang thang ngoài đường không điểm đến, đi học sớm và ngồi một mình ở sân trường vắng hoe, ngồi khóc ở vỉa hè…Kỳ thực tôi cũng chẳng bao giờ thấy buồn vì cái sự cô đơn ấy cả. Lúc ấy tôi mới bắt đầu hết ” bé” và biết cái gì là ” trẻ”. Tôi, hay các bạn ở cái tuổi ấy hưởng thụ sự cô đơn. Nói gì thì nói, sự đơn độc ấy luôn mang một vẻ đẹp. Bạn cứ thử nghĩ xem, hình ảnh một cô gái hay 1 chàng trai trẻ đứng một mình dưới tán cây trong sân trường vắng lặng, các vệt sáng đổ loang trên khuôn mặt thanh xuân ấy, có khi lúc ấy mái tóc ấy vẫn còn óng ánh tỏa sáng bởi nó chưa trải qua sự tàn phá của hàng chục lượt uốn nhuộm. Tóm lại là nó đẹp, dù buồn hay vui.

Khi da chúng mình vẫn còn căng mịn thì cúng mình rất thích xăm. Không phải là đú đởn gì cả, có những người chỉ vì nó đẹp, có những người chỉ là ghi dấu lại những cột mốc cuộc đời, một cái tên, một kí hiệu, một tháng ngày… Chưa cần đến lúc già, chỉ là hết trẻ, người ta lại sợ xăm, vì nó không còn đẹp và vì đời người đã có quá nhiều tang thương và những thứ ghi dấu nhiều đến mức họ không biết chọn cái nào để xăm lên. Có chăng bao nhiêu đau khổ hạnh phúc đều đặt bên lề, họ xăm lên mình tên người con mới sinh ra của họ.

Tôi còn nhớ rõ hồi tôi còn học cấp 2, tôi toàn chế nhạo mấy bà chị cấp 3 suốt ngày sụ sụ cái khẩu trang như ninja. Thật là vớ vẩn hết sức, đen một chút thì chết ai cơ chứ. Rồi đến tuổi đôi mươi, tôi bắt đầu có khẩu trang, áo chống nắng và thầm nghĩ bà chị họ thật là phí tiền cho mấy loại kem dưỡng, cộng với mỗi lần soi gương là lại rên rỉ về vết chân chim ở khóe mắt, tôi có thấy vết chân chim nào đâu. Bây giờ tôi hay tự cười mình vì mỗi sáng thức dậy tôi lại mát-xa mặt, tối đến lại đắp mặt nạ. Tôi sợ già dù nó chưa đến tựa như người ta sợ cái chết vậy.

Thường thì các cô gái trẻ hay rên rỉ ” mình già rồi”, ” dạo này già quá, mặt như quả táo khô” … nhưng trong lòng thì vẫn âm ỉ sướng về nhân sắc. Còn các gái già thì lại ” mình còn trẻ lắm” mỗi khi soi gương và dùng mỹ phẩm che lại dấu vết thời gian trên khuôn mặt.

Mình rất sợ già, vì lúc ấy cô đơn không còn là tài sản. … Nó thành món nợ mất rồi. :(